Classic.vn

Font Size

Profile

Layout

Menu Style

Cpanel

Cho con

Share

Không đề

Cứ tưởng cuối tuần này sẽ vô cùng tẻ nhạt, nhưng không phải thế và chính vì không phải thế nên mới ngồi lọc cọc gõ bàn phím giữa đêm khuya mưa gió thế này.

Sáng ra bố nó đi đánh cầu lông, nói chung mấy ngày vừa rồi thật khủng khiếp! Trưa thứ 6 nó ngồi lên xe máy đi về mẹ theo yêu cầu của bố, tiếng xe xa dần cuối ngõ là lúc bố nó sụp đổ, mọi thứ gần như nổ tung. Nó ko thể biết được, ko ai biết được ngoại trừ những người thân. Tự nhủ rằng: mình ko vì mình thì trời tru đất diệt, nên thôi kệ... Nhưng đâu có đơn giản thế, ko giống như những lần nó về mẹ trước, tuần này bố nó đau khổ nhất từ khi nó ra đời, đau khổ hơn cả khi nghĩ về nó khi bố và mẹ nó chia tay...Buổi trưa đang ngồi ăn cùng bạn bè bố sms cho mẹ nó: Con thế nào em? Mẹ nhắn lại: Con bình thường, ổn. Đại khái 2 tin nhắn ngắn thế đấy. Giờ đang say nên bố nó ko nhớ cụ thể bố nó nghĩ gì lúc đó, nhưng chắc hẳn thất vọng lắm vì tận cùng sâu thẳm bố chỉ mong nó gọi điện cho bố. Sau đó ko hiểu điều thần kì gì đã xảy ra khi nó gọi cho bố, bố nó chỉ biết vỡ òa trong cảm xúc, hình như líu cả lưỡi nói: bố nhớ con, bố nhớ con, mai về với bố nhé. Sướng chứ, vì con gái gọi mà. Sau đó bố khoe khoang với bạn bè trong hội cầu lông ... rằng thì, là, mà... nó đã gọi điện rồi. Vì niềm vui ấy mà bố say quá, đến tận giờ này vẫn say.

NHƯNG! Kiểm tra nhật ký cuộc gọi sau khi tỉnh giấc thì không phải là nó gọi cho bố trước mà có lẽ bố nhớ nó, bố có thể kiểm soát được trong phần lớn thời gian nhưng cứ có chút bia rượu bố không kìm được nên bố đã gọi cho nó trước đấy chứ! Có phải nó nhớ bố mà gọi trước đâu, xấu hổ thật! I hate you........................ (nó hay nói thế mà) :P.  Nhưng bố vẫn vui vì chỉ như thế bố mới thấy yêu đời trở lại. Mấy ngày qua lúc nào bố cũng chỉ mong nó gọi điện, cô bạn nói: a đừng vì sĩ diện, ngay khi a thay đổi suy nghĩ thì phải gọi điện cho bạn ấy "là nó í" ngay. Sĩ diện hão của bố lúc nào cũng cao nhưng yêu con thì ko gì so sánh được. Bố phải viết lại tức thời để lưu giữ lần đầu tiên bố đã giận, và đã nhớ nó đến thế.

Bố xin lỗi vì quá kì vọng vào con. Bố yêu con.

Cập nhật ngày Thứ hai, 23 Tháng 5 2011 09:34

  • PDF.
Share

Vợ là thuốc thần à?

Bác sỹ đông y đã bảo làm việc ít thôi thế mà giờ này mới chán làm việc. Tình mình mãi vẫn thế, ham việc một cách ngu ngốc, vì mỗi lần như vậy rất hại sức khỏe! Ông bà già vẫn nói: mày cứ lấy vợ là khỏi hết bệnh. Hóa ra vợ là thuốc thần à :)), nói kiểu như Pop nói ngày còn bé. :x.

Nhắc đến cô bé bố lại vừa thương vừa yêu, 2 lần gần nhất mà lại là năm cuối cấp nhà trường tổ chức đi tham quan thì cả 2 lần cô bé ốm. Biết là nó tiếc lắm, vì năm nay đi chơi cùng các bạn rồi chia tay mỗi bạn mỗi nơi, nhưng cách nó thể hiện và chấp nhận rất đáng yêu, nó tiếc nhưng nó vẫn vui vẻ. Cái tính giống hệt thằng bố nó, hà hà, khoe khéo tí. Bố đền nó bằng cách mai cho nó đi xem hội chợ hoa của Nhật vậy. Thôi bố ngủ đây, sau khi vào lớp 10 bố sẽ giao cho nó 1 trọng trách là copy toàn bộ blog mà đa số bố viết cho nó từ yahoo mấy năm trước sang đây với mục đích để nó đọc lại. :)). Bố tính toán kỹ rồi. Vụ này sẽ rất hiệu quả mà bố ko tốn sức. ;)). :x.

À quên, sau này con đọc đến đoạn này đố con biết tại sao bố lại bắt con copy blog từ yahoo sang đây. Đoán được muốn gì bố cũng ok. Nhá nhá.
  • PDF.

Nâu nóng

Mưa lâm thâm rơi trên mặt Hồ Đắc Di tạo thành một làn sương mỏng trông thú vị hơn hẳn ngày thường. Những khung cảnh như thế này hay có trong các bức ảnh của tôi. Bình thường cafe ở khu vực này tôi hay chui vào quán số 17, 1 cái hộp 4 - 5 tầng gì đấy, rất hợp với trời mùa hè vì nó có máy lạnh, trông ra mặt hồ, và hạt dẻ. Nhưng hnay tuy là người miền bắc, tôi vẫn thích ngồi thưởng thức cái lạnh cóng tay bên ly cafe nâu nóng ở ngoài vỉa hè đối diện hồ. Ngồi để bình tâm, để tĩnh tại rồi tiếp tục với những toan tính của cuộc sống.

Có 1 điều chắc chắn rằng con gái vẫn là cuộc sống lớn nhất của tôi. Nếu không có nó chẳng biết tôi sẽ ra sao. Nói điều này có vẻ như là vô lý: Thực sự hưởng thụ tôi cũng chẳng ham hố, chỉ thích từ từ, thậm chí là chờ đợi để làm theo những gì mình muốn. Tất nhiên kinh tế vẫn phải duy trì ở mức độ chấp nhận được chứ nhỉ. Ko thì lấy đâu ra bạn bè . Quan trọng các đam mê trong tôi chưa bao giờ có dấu hiệu nguội đi... đôi khi chỉ là lùi 1 bước, hoặc nằm yên chờ thời. Như photograp, audio...


Thôi bán than vậy thôi, hôm nay lần đầu tiên tôi cám ơn cô giáo của con gái, cũng nhân dịp này xin cám ơn nhưng ai đã yêu thương và dạy dỗ nó cho dù thời gian đó không nhiều. Nếu nói rằng tôi thờ ơ với kết quả học tập hay cách đối nhân xử thế của con là tôi vẫn hay nói dối lòng. Tôi yêu con như bất kỳ người làm cha mẹ nào nhưng có khi còn hơn thế nữa vì tôi đang dần lệ thuộc vào con. Cho nên con có đọc được những dòng này thì đừng có mà bắt nạt tôi nhé quả chanh chua của tôi.

Cuộc sống có áp lực thực sự là được sống vì chỉ như thế mới thấy quý giá những giây phút ngắn ngủi bên cốc caphê vào buổi sáng chủ nhật như bây giờ.

Share

Cập nhật ngày Thứ bảy, 08 Tháng 1 2011 23:55

  • PDF.
Share

Noel 2010

Thế là 2 bố con lại có một tối noel rất vui với bạn bè...Quả thật là nhiều trò vui =)). Chết cười với trò bọ gậy, bọ xít, bọ chét và quăng quăng. =)). Bố đã rất bất ngờ, tuy nhiên điều đó cho thấy bố luôn đặt niềm tin đúng chỗ, khi có thiện cảm với cô bán giầy, đi một hồi chọn giầy quay lại mua ko những bị bán đắt mà cô í còn giảm cho bao nhiêu. Sướng! Bố luôn tin mình đúng trong việc nhìn mặt bắt hình dong, thế chứ. Nhưng giống hệt như hồi bố đi mua giầy cho mẹ con, lần nào đi mua cũng khổ vì chỉ lo ko vừa chân, mặc dù đã chọn size lớn hết cỡ thợ mộc. =))

Cập nhật ngày Thứ sáu, 24 Tháng 12 2010 23:46

  • PDF.
Laughing

Có một con khỉ

Nếu ai mà nghe được tiếng nó giả giọng con khỉ thì chắc sẽ bò ra, bố buồn cười mà ko dám cười, vì nếu mà cười nhiều nó sẽ ko làm khỉ cho mà xem, mà nghe, nên bố cứ vờ như bình thường! Nhưng thực tình buồn cười lắm lắm! =))

Nó làm khỉ chán, quay sang bắt bố giả giọng khỉ, bố cũng cố làm mấy lần nhưng không ăn thua, toàn ra tiếng con gì í, ko hay ho như nó. Sáng nào trước khi chào nó đi học bố cũng chỉ một câu: Con đi đường cẩn thận nhé. Với bố thì ko có gì thay thế được sự hiện diện của nó bên cạnh, cho nên bố biết là có thể học kỳ này nó ko được học sinh tiên tiến bố cũng ko lấy làm thất vọng, bố có hỏi "tại sao lại thế hả con?". Con cũng ko biết tại sao nữa, con đã cố gắng hết sức rồi bố ạ, nó trả lời.

Chỉ cần biết con cố gắng và có ý thức là bố an tâm rồi. Người ta chỉ dừng lại, đi thụt lùi và ko thể làm được gì nếu ko cầu tiến, và cố gắng con ạ. Nhưng nhớ là dù bố có vẻ rất hiểu và chia sẻ cùng con thì không có nghĩa là tất cả bố đều đồng ý, con phải thực sự cố gắng với các mục tiêu của con. Yêu con.

Share

Cập nhật ngày Thứ sáu, 17 Tháng 12 2010 09:59

  • PDF.
You are here