Classic.vn

Font Size

Profile

Layout

Menu Style

Cpanel

Không đề

  • PDF.

Cứ tưởng cuối tuần này sẽ vô cùng tẻ nhạt, nhưng không phải thế và chính vì không phải thế nên mới ngồi lọc cọc gõ bàn phím giữa đêm khuya mưa gió thế này.

Sáng ra bố nó đi đánh cầu lông, nói chung mấy ngày vừa rồi thật khủng khiếp! Trưa thứ 6 nó ngồi lên xe máy đi về mẹ theo yêu cầu của bố, tiếng xe xa dần cuối ngõ là lúc bố nó sụp đổ, mọi thứ gần như nổ tung. Nó ko thể biết được, ko ai biết được ngoại trừ những người thân. Tự nhủ rằng: mình ko vì mình thì trời tru đất diệt, nên thôi kệ... Nhưng đâu có đơn giản thế, ko giống như những lần nó về mẹ trước, tuần này bố nó đau khổ nhất từ khi nó ra đời, đau khổ hơn cả khi nghĩ về nó khi bố và mẹ nó chia tay...Buổi trưa đang ngồi ăn cùng bạn bè bố sms cho mẹ nó: Con thế nào em? Mẹ nhắn lại: Con bình thường, ổn. Đại khái 2 tin nhắn ngắn thế đấy. Giờ đang say nên bố nó ko nhớ cụ thể bố nó nghĩ gì lúc đó, nhưng chắc hẳn thất vọng lắm vì tận cùng sâu thẳm bố chỉ mong nó gọi điện cho bố. Sau đó ko hiểu điều thần kì gì đã xảy ra khi nó gọi cho bố, bố nó chỉ biết vỡ òa trong cảm xúc, hình như líu cả lưỡi nói: bố nhớ con, bố nhớ con, mai về với bố nhé. Sướng chứ, vì con gái gọi mà. Sau đó bố khoe khoang với bạn bè trong hội cầu lông ... rằng thì, là, mà... nó đã gọi điện rồi. Vì niềm vui ấy mà bố say quá, đến tận giờ này vẫn say.

NHƯNG! Kiểm tra nhật ký cuộc gọi sau khi tỉnh giấc thì không phải là nó gọi cho bố trước mà có lẽ bố nhớ nó, bố có thể kiểm soát được trong phần lớn thời gian nhưng cứ có chút bia rượu bố không kìm được nên bố đã gọi cho nó trước đấy chứ! Có phải nó nhớ bố mà gọi trước đâu, xấu hổ thật! I hate you........................ (nó hay nói thế mà) :P.  Nhưng bố vẫn vui vì chỉ như thế bố mới thấy yêu đời trở lại. Mấy ngày qua lúc nào bố cũng chỉ mong nó gọi điện, cô bạn nói: a đừng vì sĩ diện, ngay khi a thay đổi suy nghĩ thì phải gọi điện cho bạn ấy "là nó í" ngay. Sĩ diện hão của bố lúc nào cũng cao nhưng yêu con thì ko gì so sánh được. Bố phải viết lại tức thời để lưu giữ lần đầu tiên bố đã giận, và đã nhớ nó đến thế.

Bố xin lỗi vì quá kì vọng vào con. Bố yêu con.

Share

Cập nhật ngày Thứ hai, 23 Tháng 5 2011 09:34

Add comment


You are here