Ba người bạn
Tác giả: ERICH MARIA REMARQUE
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Nguồn: Nhà xuất bản Văn học -2001
Đánh máy: Gianghan(Ruacondauto)
Tác giả: ERICH MARIA REMARQUE
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Nguồn: Nhà xuất bản Văn học -2001
Đánh máy: Gianghan(Ruacondauto)
Mỗi khi gặp 1 đoạn truyện hay, hoặc buồn cười. Không chia sẻ đc với thật phí. TA sẽ chia sẻ trong này, tuy nhiên ai đó đọc không hiểu thì xin đừng vội trách mắng nhé. Vì truyện không đầu, không cuối mà.
Cập nhật ngày Thứ năm, 25 Tháng 11 2010 09:22
Chẳng hiểu do thời tiết, do làm việc, hay do stress mà cái tựa của entry này rất đúng với mình trong thời gian này. Ngoài bóng đá và công việc ra thì ko có gì làm mình cảm thấy thoải mái. Sao nhỉ?
Viết đến đoạn này lại nhớ ra 1 đoạn rất hay trong Đêm Lisbon, phải post lại mới được, chạy lên tầng lấy truyện đã.
Anh cứ tưởng đã mất em rồi. Tôi nói, và ôm siết lấy nàng.
Anh không mất em đâu. Nàng thì thầm qua khe hở của chiếc mặt nạ — Và anh biết tại sao không? Vì anh không bao giờ tìm cách giữ em lại như người nông dân bám vào mảnh đất của mình. Người đàn ông lôi cuốn nhất cũng chỉ làm ta chán ngấy nếu thiếu đi tính chất ấy.
Mình mê tít ông nhà văn Erich Maria Remarque vì ông có nhiều triết lý mang tính kinh điển, nhưng vô cùng gần gũi với cuộc sống. Nếu cuộc sống thực dụng này ko có những điều đó thì còn có ý nghĩa gì nữa?
Sau mấy chục năm ông đọc cuốn sách đó ông đã học được điều gì?
Tôi học được rằng giúp cho nhiều người khác sẽ tốt hơn giúp cho chính mình…
Khi mà thế giới và cuộc sống chỉ còn là một đống tro tàn, chỉ có ăn và ngủ thì âm nhạc của Mozart, Beethoven, thơ của Shakespeare và Kinh Thánh là thứ cứu rỗi con người, là thứ có thể giúp con người tồn tại và làm những điều lớn lao cho thế giới…
Vô tình search ảnh với từ khóa ” ảnh đẹp piano ” để làm avatar cho 1 group trên Facebook thì lại vướng phải và say mê đọc câu truyện bên dưới. Vừa đọc vừa nghĩ đến những tiếng piano trong đêm, nhất là những bản Nocturne của Chopin và hơn hết là nghĩ đến The Pianist và Ballade No.1.
Đêm dương cầm